“Tình yêu nhỏ, em
nhớ anh!”
“Tình yêu nhỏ, em
rất nhớ anh!”
“Tình yêu nhỏ, em
rất rất rất nhớ anh!”
“Tình yêu nhỏ, em
rất rất rất rất rất rất rất… yêu anh!”
“Bé Ngốc! Anh cũng
yêu em + 300 lần. ^^”
Tình yêu của tôi
và anh. Nhẹ nhàng. Ngọt ngào. Luôn thế. Dẫu hai đứa chưa hề gặp nhau.
Chưa hề chạm vào nhau. Chưa một lần nhìn thẳng vào mắt nhau để thấy
hình bóng của chính mình trong ánh mắt người đối diện. Tôi yêu anh. Đơn
giản vì một cô gái thích nổi loạn bỗng một ngày quyết định “tìm một
chàng trai để yêu xa”. Anh yêu tôi, như anh nói thì bởi tôi chính là
một nửa mà anh đang tìm kiếm. Tôi tin. Vì đã yêu, nên tin. Và tin, để
rồi không biết từ lúc nào tôi đã đặt tất cả tình yêu của mình vào đó.
Ngày thứ nhất, tôi
thức dậy, nhận ra từ bây giờ mình có một người để “chào buổi sáng”. Tôi
nhắn:“Anh dậy chưa, Tình yêu nhỏ?” Gần trưa mới thấy anh trả lời:“Anh
dậy rồi! Ngủ ngon không em?” Tôi mỉm cười. Tin đi rồi tin đến. Chẳng
hiểu sao tôi có thể nói với anh nhiều đến vậy trong khi trước đó 12
tiếng, tôi và anh thậm chí còn chưa biết tên nhau. Hóa ra trên thế gian
này còn rất nhiều kẻ ngốc. Và những kẻ đó, bao gồm cả tôi, sẵn sàng từ
chối mấy cái đuôi chăm sóc mình từng li từng tí chỉ để chung thủy với
một giọng nói, một tấm hình. Tôi mơ mộng và khờ khạo quá chăng? Cho tới
bây giờ thì tôi chẳng nghĩ được nhiều như thế! Vì anh đã ở bên cạnh tôi
những lúc tôi buồn nhất. Vì anh đã chia sẻ với tôi tất cả những niềm
vui trẻ con mà chẳng ai ở bên tôi đủ lâu để hiểu. Vì anh đã bước qua
“khủng hoảng” cùng tôi mà cho dù là bạn thân đi chăng nữa cũng sẽ không
chịu nổi khi cứ hai tuần một lần tôi lại “điên bất tử” như thế. Và còn
vì, chính anh là động lực để tôi cố gắng. Cố gắng cho tất cả mọi điều.
Cho tôi. Cho anh.
“Tình yêu nhỏ, em
rất rất rất rất rất…nhớ anh!”
“Ừ, anh biết rồi!
Anh cũng thế!”
Tôi buông điện
thoại. Ngày thứ 34. Có nghĩa là đã hơn một tháng chúng tôi yêu nhau.
Tình cảm trở nên nhạt và buồn đến nỗi anh còn chả thèm bảo: “Anh cũng
nhớ em + 300” như trước nữa. Tôi tự nhủ: “Đến lúc phải kết thúc rồi!”
Kết thúc cái dự
định anh vào thăm tôi. Kết thúc những mơ mộng của một đứa con gái quá ư
là thừa lãng mạn để nghĩ rằng người ta có thể yêu nhau vượt mọi biên
giới. Kết thúc những nỗi nhớ mơ hồ, vô định nhưng chả hiểu sao có lúc
lại làm tim nổi cơn đau. Và kết thúc cả mối tình hơn 30 ngày với một
chàng trai ở đầu kia của đất nước.
“Anh sẽ chẳng bao
giờ còn tìm thấy em đâu”_ Tôi vừa xóa trạng thái “đính hôn” của hai
chúng tôi trên face vừa hình dung ra nụ cười mãn nguyện của anh khi
đứng bên một người con gái khác_“Một ngày nào đó, trong tim anh sẽ
chẳng còn cô bé nào hay làm nũng với anh nữa đâu chàng ngố ạ!”
***
Tôi không gọi cho
em khoảng một tuần. Tôi không có thói quen gọi cho em. Thường thì lúc
nào, dù vui dù buồn, em cũng là người gọi. Và tôi chấp nhận như thế.
Ngày thứ nhất, em không gọi, tôi hơi ngạc nhiên, nhưng rồi tôi chẳng
gọi lại. Ngày thứ hai, ngày thứ 3, em gần như biến mất khỏi cuộc đời
tôi. Tôi chả để ý, vì tôi còn rất nhiều việc. Nhưng rồi đã một tuần,
tôi giật mình: “Chẳng lẽ cô ấy đã biến mất lâu thế mà mình không biết?”
Vừa suy nghĩ mông lung tôi vừa gõ vào facebook. Chuyện gì thế này?
Trạng thái của tôi từ “đang đính hôn” trở thành “độc thân”. Cô nhóc này
bày trò gì thế không biết? Tôi bấm số, gọi cho em, lẩm bẩm: “Chắc lại
nghĩ linh tinh rồi muốn mình phải lo lắng điên lên đây mà!”
“Thuê bao quý
khách vừa gọi…”
“Thuê bao quý
khách vừa gọi hiện…”
“Thuê bao…”
Tôi tắt máy. Gửi
cho em một cái tin offline: “Bày trò thế là đủ rồi đấy. Anh không có
quá nhiều kiên nhẫn để đùa với em đâu. Bé Ngốc! Em mà còn như thế nữa
thì anh sẽ giận thật đấy!”
Em vẫn không gọi
cho tôi. Hai tuần trôi qua. Ba tuần trôi qua. Một tháng trôi qua.
- Tao sẽ vào Cần
Thơ!
- Mày điên à?
- Ừ!_ Tôi buột
miệng, chợt nhận ra tôi đã vô tình nói chuyện theo cách của em. “Em lại
sao thế? Buồn quá hóa ngớ ngẩn rồi à?” “Ừ!”
- Vậy thì mày làm
ơn tỉnh lại cho tao nhờ! Vì một con bé ai-biết-đấy-là-ai mà vào tới tận
đó. Thôi để tao giới thiệu cho một đứa!
- Tao chả cần, mày
giữ nó lại mà dùng!
- Ơ, cái thằng
này! Sốt rồi! Yêu tới mức nào mà cố sống cố chết đi tìm “em” thế không
biết! Nó đang thử mày thôi! Mạng mà, cái gì cũng ảo! Đúng là chỉ điên
mới tin!
- Mày biết cái
quái gì mà nói!_ Tôi cáu kỉnh.
Rời khỏi nhà thằng
bạn, tôi đi như một kẻ vô hồn. Sao tôi lại có suy nghĩ này nhỉ? Tại sao
lại phải đi tìm một người vốn chẳng có chút quan hệ nào với mình? Yêu,
ừ thì có yêu một chút. Nhớ, ừ thì cũng thừa nhận là có nhớ… một chút.
Nhưng chẳng phải mạng chỉ là một thứ ảo sao? Em như thế nào, tôi chưa
thấy. Em có người yêu chưa, tôi không kiểm chứng được. Em có nói dối
tôi hay không, tôi càng không cách nào biết. Tất cả những gì tôi có là
tên và địa chỉ của em. Tôi có nên đi tìm em? Hay ngay từ đầu chuyện này
đã là một trò đùa?
Tôi dừng xe lại ở
công viên. Ngồi phịch xuống cái ghế đá gần nhất. Ở ghế đá bên cạnh, một
chàng trai và một cô gái đang ngồi bên nhau. Họ nói gì đó, và cô gái
khóc. Rồi cô ấy đứng dậy, bỏ đi. Chàng trai cố nắm tay cô gái, giữ lại,
nhưng không được. Cô ấy bỏ đi rất nhanh, ngang qua tôi. Tôi chỉ kịp
thấy mắt cô ấy nhòe vài giọt nước.
Tôi bước lại cạnh
chàng trai kia. Anh ta úp mặt vào lòng bàn tay. Tôi vỗ vai anh ta như
hai người bạn, liếc nhanh về phía cổng công viên. Cô gái vừa rồi đã lên
xe của một người khác đi mất hút. Tôi thở khẽ, hình như anh chàng ngồi
cạnh tôi đang khóc. “Một gã ngốc”_ Tôi thầm nghĩ_ “Cô gái của anh vừa
lên xe của một thằng khác, còn anh ngồi đây khóc cho mối tình đã chết
ư?”
- Cô ấy bị bệnh
ung thư!_ Chàng trai sau khi khóc, đã ngẩng đầu lên và nói với tôi như
thế.
- Hả?_ Tôi hơi bất
ngờ vì thông tin vừa kịp xử lí.
- Cô ấy không muốn
tôi lo lắng nên tránh né. Tôi thật vô dụng, đến cả việc ở bên người
mình yêu cũng không làm được…
Tôi thẫn thờ.
Trong đầu tôi thoáng hiện ra hình ảnh em. Khi bạn yêu một ai đó, hãy
thử nghĩ đến việc một ngày người đó không còn ở bên cạnh bạn. Nếu như
bạn cảm thấy ngực trái của mình bị bóp nghẹt lại không thở nổi. Nếu như
từng tế bào trên người bạn đều rung lên và làm bạn muốn chạy đến bên
người đó ngay lập tức, muốn ôm người đó thật chặt như thể người đó có
thể tan đi ngay trước mặt. Thì lúc đó, bạn đã yêu rồi.
Tôi bấm số của em.
“Thuê bao quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được…” Chết tiệt
thật! Tay tôi run run, thiếu điều muốn ném tan cái điện thoại. Hơn lúc
nào hết, tôi sợ cái cảm giác không nghe giọng nói của em mỗi ngày. Tôi
sợ cái hình ảnh em bước lên xe người nào đó. Và tôi sợ, tôi không kịp
gặp em trước khi em mãi mãi biến mất khỏi cuộc đời mình. Tôi vẫn còn
chưa kịp nói với em một bí mật. Nhưng tôi sẽ đi tìm em, để nói với em
tất cả, để cho em biết rằng tôi đã lỡ yêu em. Một lần thôi, em chờ tôi
nhé!
***
Những ngày không
có anh, ngày thật dài. Những ngày không có anh, tôi tự ôm lấy mình,
khóc thầm. Đến chính tôi cũng không hiểu nổi lại sao mình lại thế. Mở
từng tin nhắn của anh, đọc lại, tôi càng khóc nhiều hơn.
“Anh đúng là ngố!”
“Em là người đầu
tiên dám nói anh ngố đấy! Còn em là cô bé ngốc nhất mà anh gặp, cũng là
người mà anh yêu nhất!”
“Anh nói gì, em
không đọc được!”
“Anh nói là anh
yêu em! Anh yêu em!”
“Hả? Anh nói gì
khó hiểu thế! Nói lại lần nữa đi anh!”
“Rất biết cách làm
nũng đấy! Anh yêu em. Yêu rất nhiều. Yêu gấp 300 lần em yêu anh. Được
chưa?”
“^^ được rồi ạ!’
Chàng trai của tôi
đấy. Chàng trai ngọt ngào như một thanh Chocolate. Có lẽ những ngày có
anh là những ngày hạnh phúc. Còn bây giờ, tôi đã tự kết thúc hạnh phúc
ấy. Khi làm cái việc đổi số điện thoại, ngưng dùng facebook, tôi không
nghĩ rằng có lúc tôi lại nhớ anh đến quay quắt, đến điên dại. Ừ thì một
chàng trai ảo thôi mà. Biết đâu những lời ngọt ngào cũng chỉ là “đầu
môi chót lưỡi” mà thôi. Con trai thằng nào chả thế. Nhưng tôi khác. Và
anh khác. Anh là người mà tôi đã trót yêu. Còn tôi là đứa con gái khờ
khạo lỡ đặt tất cả niềm tin và tình yêu của mình vào một cái tên, một
địa chỉ không hề quen thuộc.
Nhưng cuối cùng
thì tôi đã có mặt ở đây, nơi chàng trai Chocolate của tôi sống. Tôi
không báo trước với anh. Một phần vì muốn anh bất ngờ, một phần vì muốn
bí mật quan sát anh trước. Đứng trước cổng nhà anh, tôi ngập ngừng.
Chàng trai trong nhà bước ra. Tim tôi như ngừng đập. Mặt tôi nóng ran
lên. Bất giác tôi mỉm cười. Anh sẽ nói gì khi thấy tôi nhỉ? Tôi dợm
bước. Nhưng… một cô gái đi ra sau anh. Có lẽ là em gái anh thôi. Có
điều tôi chưa từng nghe anh nói đến có anh em gì cả. Vậy thì cô gái đó?
Cái cách họ chào nhau, cái cách anh dắt xe và hôn lên má tạm biệt, cái
cách cô ấy nhìn anh rất tình. Là anh sao? Có thật như thế không? Mọi
giác quan tưởng như đông cứng. Tôi thụp xuống bên cổng nhà anh. Nước
mắt lăn đấy mặt. Cảm giác như tất cả tình yêu và niềm tin trong mình đã
vỡ vụn, tôi nức nở. Tại sao tôi lại ngu ngốc đến thế? Tại sao tôi lại ở
đây? Anh vốn chỉ trêu đùa tôi thôi. Tôi vốn không nên yêu một chàng
trai online quá ngọt ngào như thế. Là do tôi ngốc. Là bởi tôi nhìn đời
quá hồng để rồi tưởng ai cũng tin và yêu giống như mình. Là tôi sai! Từ
đầu đến cuối tôi chỉ là một hạt bụi cuốn qua cuộc đời anh. Bụi không
phải là Phalê để trở nên lóng lánh. Bụi cũng không là kim cương để buộc
người ta phải cố tìm cách giữ lại. Tôi không nổi bật, không tỏa sáng.
Tôi chỉ là một hạt bụi tầm thường tới nỗi không dám yêu ai thật nhiều,
sợ tự làm mình đau. Đến khi lấy hết can đảm để yêu thì người ta không
cần tôi nữa. Ít ra thì anh cũng đang hạnh phúc. Tôi gạt nước mắt.
- Tạm biệt anh!
- Em định đi đâu
cô bé?_ Một giọng nói trầm đầy nam tính vang lên phía sau khi tôi vừa
quay gót.
Tôi ngỡ ngàng,
quay lại. Anh nhìn tôi, cười rất tươi.
- Vào nhà đi nào!
Tôi líu ríu bước
theo anh. Lòng hơi hỗn loạn.
Phòng khách nhà
anh khá rộng rãi. Bộ salon đặt ngay giữa. Cuối phòng là chiếc tivi đang
phát một chương trình tin tức. Tường nhà đầy những bức tranh vẽ rồng
được đóng khung lồng kính mà anh đã từng cho tôi xem. Anh từ trong đi
ra, đặt ly nước trước mặt tôi.
- Quân nhà anh vẽ
đấy!
Tôi giật mình:
- Anh Quân?
- Ừ! Anh là anh
trai nó! Anh trên Việt. Anh đoán em là Chi.
Tôi cúi mặt, nói
khẽ:
- Dạ!
Giờ tôi mới quan
sát anh Việt kỹ hơn. Đúng là anh và Quân giống nhau, nhưng Quân có nụ
cười rất đặc biệt. Rất êm dịu, bình yên, và có thể làm cho tôi cười
theo. Nghĩ lại, tôi vẫn hơi ngượng vì sự nhầm lẫn của mình. May mà anh
Việt không nhận ra.
- Sao em lại ở
đây? Anh tưởng giờ này nó phải đang trên đường vào Cần Thơ chứ!
- Dạ?... Sao ạ?_
Tôi bất ngờ.
- Em không biết
thật à? Sáng nay nó quyết tâm đi tìm em, anh ngăn thế nào cũng không
được. Giờ này chắc máy bay cũng đã hạ cánh rồi!
Đúng lúc đó, bản
tin trên tivi phát: “Vào lúc 13h chiều nay, chiếc máy bay Vietnam
T90517 bay từ Hà Nội vào Cần Thơ đã gặp trục trặc kỹ thuật và rơi trên
địa phận tỉnh X…”
Tôi nghe mà tai
như ù đi. Điều này không phải là sự thật. Hoàn toàn không phải. Tôi
nhìn sang phía anh Việt, bắt gặp cái nhìn từ phía anh. Rồi không ai bảo
ai, tôi cầm điện thoại, tay run run bấm số anh. Anh Việt cũng gọi cho
ai đó. Thời gian chờ kết nối chưa đầy 1s mà dường như vô tận. Tôi nín
thở, áp điện thoại vào tai. “Thuê bao…” Tôi tắt vội máy, gọi lại: “Thuê
bao…” Lại một lần nữa. “Thuê bao…” Tổng đài nhầm lẫn rồi phải không?
Hay tôi bấm nhầm số? Tôi nhìn anh Việt, mắt ngấn nước:
- Anh Quân đổi số
điện thoại rồi phải không anh? Đúng là đổi số mà em không biết đúng
không anh?
Anh Việt nhìn tôi,
lắc đầu bất lực. Tôi sững sờ, không biết nên phản ứng thế nào. Ai đó
làm ơn nói cho tôi biết đây không phải là sự thật đi. Anh không đi tìm
tôi. Cũng có thể anh đã đến nơi rồi. Anh muốn làm tôi bất ngờ nên chơi
trò tắt máy thế thôi.
Bản tin vẫn tiếp
tục: “Hai giờ trôi qua, đội cứu hộ cứu ra được 20 hành khách, 18 người
đã được đưa đi cấp cứu, hai người đã thiệt mạng…” Tôi nấc nghẹn. Hình
như có ai đang xé tim tôi ra thành ngàn mảnh nhỏ, rồi xát muối vào. Anh
Việt lại gần tôi.
- Bình tĩnh đi em!
Chưa chắc đã có chuyện! Giờ em nghỉ một lát đi. Lát nữa anh gọi lại cho
nó xem sao.
- Không! Em muốn
về Cần Thơ! Biết đâu anh ấy đang chờ em ở đó!
- Nhưng em vừa mới
tới, còn rất mệt!
- Em không sao! Em
phải đi tìm anh ấy!
Tôi đi như chạy ra
khỏi nhà anh. Chẳng kịp để anh Việt giữ lại. Trong tôi chỉ có một suy
nghĩ duy nhất là phải về, phải gặp anh. Tôi tin chắc anh đang chờ tôi.
Nhất định anh đang chờ tôi. Chờ em nhé! Chờ em!
Sân ga lúc 16h20’.
Vì vụ tai nạn máy bay, tất cả các chuyến bay đều bị hoãn lại. Tôi đành
đi tàu. Có lẽ nước mắt đã làm cho mặt tôi trông thảm hại lắm. Cố gọi
cho anh nhưng cái mà tôi nhận được chỉ là tiếng điều đều vô cảm của
nhân viên tổng đài. Nước mắt không ngừng chảy. Và tim âm ỉ đau.
***
- Cậu hỏi cô Chi
hả? Cô ấy đi đâu hai ngày nay rồi! Không biết lúc nào về!
Tôi thở dài, lục
tìm điện thoại trong túi. Chết tiệt thật! Có lẽ lúc ở sân bay đã bị móc
mất. Tôi lại không nhớ số của em. Em đi đâu được chứ? Tôi chán nản ngồi
bệt trước cửa nhà em.
Cho đến giờ phút
này, tôi vẫn không hối hận vì đã vượt một quãng đường quá xa để tìm em.
Vì định mệnh của tôi đang ở đây. Nhưng có lẽ ông trời còn muốn thử hai
chúng tôi. Nên tôi và em, tạm thời vẫn chưa nhìn thấy nhau.
Tiếng còi tàu:
“Tuuuuuuuuuu……….” kéo tôi trở về hiện tại. Tôi nắm chặt chiếc vé trong
tay, bước lên tàu với vẻ hơi mệt mỏi, vì hai ngày nay tôi luôn ở trước
cửa đợi em.
Nhìn về phía sau
trước khi tàu chạy. Rồi tôi chìm vào giấc ngủ.
Tàu dừng lại ở ga
Huế. Tôi vươn vai, bước xuống mua một chai nước. Ngồi chờ trước khi tàu
tiếp tục chạy, tôi có dịp nhìn những người xung quanh mình. Người bảo
vệ già đi ngang tôi chợt dừng lại, cười rất tươi và nói bằng cái giọng
đặc sệt chất Huế:
- Cậu đi mô đây?
- Cháu đi tìm
người yêu chú ạ!_ Tôi đáp vui vẻ.
- Làm mất nên phải
đi tìm hả? Tìm thấy chưa?_ Người bảo vệ hóm hỉnh.
- Chưa chú ạ!
Nhưng mà còn tìm nữa! Cháu không bỏ cuộc đâu!
- Ừ! Rứa thì nhớ
nhìn coi người yêu có ở bên trái hay bên phải cậu không!_ Bỏ lại đằng
sau một nụ cười đôn hậu, người bảo vệ nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt
tôi
- Bên trái, bên
phải ư?_ Tôi lẩm bẩm. Bất giác, tôi ngẩng đầu lên. Còn 15’ nữa tàu sẽ
chạy. Tôi đi nhanh vào ga, đưa mắt quét một lượt. Dẫu biết việc mình
sắp làm đây là ngu ngốc, nhưng tại sao lại không chứ! Thử đặt cược một
lần xem nào.
***
- Chú ơi! Chú có
sao không?_ Tôi vừa đỡ người bảo vệ già khi ông trượt chân trên đường
ray vừa hỏi.
- À! Không không!
Không sao!_ Người bảo vệ nhìn tôi, mỉm cười_ Người bị đau là con mà con
gái!
- Con ạ! Con không
sao đâu chú!
- Có! Con đau ở
đây!_ Người bảo vệ chỉ vào phía ngực trái của mình_ Mà yên tâm đi, con
sắp gặp chuyện còn “đau tim” hơn nữa_ Chú bảo vệ cười thật hiền, rồi
chầm chậm đi về phía cổng nhà ga. Được một đoạn, ông quay lại nói với
tôi_ Điều bất ngờ ở gần con lắm rồi, con gái ạ!
Tàu sắp chạy. Tôi
vội vã quay lại phía toa tàu số 9. Nghe ai đó thoáng gọi tên mình, tôi
lắc đầu để khẳng định thêm một lần nữa rằng ở đây tôi chẳng quen ai.
Tôi bước qua những đường ray để đi về phía con tàu đang kéo còi giục
giã. “Bé Ngốc! Anh ở đây!” Tôi bất giác quay đầu lại phía sau. Đúng lúc
một con tàu ra bắc lao tới, che khuất tầm nhìn, tiếng xình xịch át đi
mọi âm thanh khác. Đoàn tàu của tôi lại kéo còi thêm lần nữa. Tôi bước
lên tàu, tựa vào cửa sổ, cố ru mình ngủ. Tàu bắt đầu chầm chậm rời ga.
***
Tôi nhìn theo đoàn
tàu đang tăng tốc, thở dốc. Trong một khoảnh khắc, tôi tưởng đã nhìn
thấy em. Nhưng một lần nữa, tôi vẫn không tìm thấy, vẫn không thể giữ
em thật chặt. Ông trời sao cứ suốt ngày trêu tôi thế nhỉ? Lẽ ra tôi
phải lên tàu rồi. Nhưng giờ thì tàu đã chạy, tôi thấy mình thật buồn
cười. “Tiếp theo mình nên làm gì nhỉ?” Tôi vừa đá đá viên sỏi nhỏ dưới
chân, vừa vô thức đưa mắt về phía đoàn tàu vừa chạy qua. Và… Em ở đó!
Em đứng bên kia đường ray. Trong khoảnh khắc, mắt chúng tôi chạm nhau.
Và tôi tin, tôi sẽ tìm thấy chính mình trong ánh mắt người con gái ấy.
Tôi đi về phía em, tôi không thể để em lạc khỏi đời tôi thêm một lần
nào nữa.
Anh đi về phía
tôi. Tôi tưởng tôi nghe nhầm, nhưng không phải. Cuối cùng thì thật sự
anh đã ở đây. Cuối cùng chúng tôi cũng tìm thấy nhau. Chàng trai
Chocolate. Mắt tôi nhòe nước. Anh cười thật nhẹ, lau khẽ nước mắt cho
tôi. Cảm giác lúc anh ôm vào lòng, tôi ngỡ như cả không gian và thời
gian ngừng hẳn lại. Vòng tay anh thật ấm. Em là Bụi, và em sẽ cuốn theo
anh suốt cuộc đời này.